Người lạ ơi – Gặp mặt AoH Hà Nội T4/2024

Người lạ ơi – Gặp mặt AoH Hà Nội T4/2024

Hoà vào dòng chảy cộng đồng thực hành Art of Hosting, bọn mình Linh Nguyen, Vũ Ngọc Diệp , Bùi Mai Phương, Linh Thuynguyen đã cùng nhau khởi xướng và chủ trì một buổi sinh hoạt cộng đồng với chủ đề “Người lạ ơi“.

Gần 20 con người lạ có, quen có, già có, trẻ có đã cùng tham gia và đem đến những câu chuyện sống động, có sức gắn kết tất cả mọi người với nhau.

Câu hỏi chủ đề của buổi sinh hoạt cộng đồng lần này là:

Làm thế nào để kết nối những người lạ thành người quen?

Làm thế nào để người quen ko trở thành người lạ?

Trong hơn 2 tiếng của buổi sinh hoạt, chúng mình được nghe rất nhiều câu chuyện ý nghĩa, truyền cảm hứng về những mối nhân duyên được bắt đầu từ những câu hỏi, sự quan tâm, chu đáo… Bên cạnh đó cũng có những tiếc nuối, trăn trở khi những mối thân tình trước đây nay trở nên xa lạ, vì những khúc mắc, thiếu thốn thời gian, thiếu sự chú ý dành cho nhau.

Các nhóm nhỏ trong World Cafe

Một điều đặc biệt làm nên giá trị cho buổi sinh hoạt là có sự tham gia của các cô, chú, những người đã đi trước bọn mình rất nhiều năm. Những chia sẻ, câu chuyện của các cô, chú đã cho chúng mình thấy thêm những bài học, góc nhìn khác nhau về mối quan hệ trong cuộc sống. Những bài học mà có thể nhiều năm nữa chúng mình sẽ trải qua. Nhưng cho dù ở độ tuổi nào, thì mọi người cũng đều có chung mong muốn xây dựng, duy trì, sửa chữa những mối quan hệ trở nên tốt đẹp hơn.

Kết bạn với người lạ thường chỉ bắt đầu đơn giản bằng một nụ cười, một lời tán dương hoặc một câu chuyện phiếm. Nhưng để duy trì mối quan hệ thân quen cần vượt qua rất nhiều khó khăn, thử thách. Kết thúc buổi sinh hoạt, chúng mình đã cùng nhau khám phá những điều cần thiết để duy trì một mối quan hệ từ xa lạ thành thân quen và ngày càng trở nên thân thiết. Những điều này có thể bắt đầu từ ý định tốt đẹp dành cho nhau, những cuộc đối thoại cởi mở, chân thành, sự tin tưởng, chú tâm, lòng bao dung, biết ơn, trân trọng và tự hài lòng với những gì đang có…

Câu hỏi mời gọi và thu hoạch cuối buổi về những thực hành giúp duy trì mối quan hệ thân quen

Sau buổi sinh hoạt lần này chúng mình nhận thấy có 2 câu hỏi đang chờ được khởi xướng cho các buổi tiếp theo.

1. Tại sao chúng ta lại thấy khó mở lời hỏi nhờ giúp đỡ?

2. Tại sao nam giới lại ít tham gia vào các hoạt động trò chuyện, kết nối như các hoạt động gathering hôm nay?

Nếu bạn thấy những câu hỏi này chạm đến mình, và muốn khởi xướng trong thời gian tới thì đừng quên loa lên cho bọn mình cùng tham gia nhé.

Hosting team lần này rất biết ơn sự hỗ trợ từ những người đi trước để việc thực hành Art of Hosting luôn được tiếp diễn.

Dòng chảy cộng đồng thực hành

Dòng chảy cộng đồng thực hành

Sau khi khóa tập huấn Art of Hosting kết thúc, cộng đồng thực hành ở Hà Nội, Hồ Chí Minh cũng như online đã có những thời gian gặp gỡ nhau, cùng ôn lại những trải nghiệm, bài học cũng như mong muốn bước đi cùng nhau như thế nào trong tương lai gần. 

Cộng đồng thực hành Vòng tròn Circle Way Practitioner Vietnam cũng có một buổi gặp gỡ online giữa các thành viên mới và cũ có cùng trải nghiệm Art of Hosting đợt vừa rồi để cùng nhau nhìn lại và chia sẻ về câu hỏi mời gọi:

"Điều gì đã mở ra khi Art of Hosting 2024 khép lại?"

Cảm ơn các thành viên (chị Ái, chị Linh, chị Tâm, chị Trang, Duy, Sơn Hà, Ân, Hồng Anh, Nga) đã có mặt cùng vòng tròn chiêm nghiệm về hành trình AOH vừa rồi của chúng ta ở Bái Đính, Ninh Bình.

Với câu hỏi mời gọi, “Điều gì đang mở ra khi Art of Hosting 2024 khép lại?” làm trung tâm, cả vòng tròn đã có một vòng check-in rất dài để nghe nhau với câu hỏi đầu tiên: “Kể về 1 điều thú vị đã và đang diễn ra trong cuộc sống của mình sau Art of Hosting Training.”

Những thay đổi nhỏ to được kể lại trong vòng tròn để từng người được nhận ra, à thì ra, trải nghiệm của mỗi người đều thật khác. Ở mỗi nơi mình sống và làm việc, trải nghiệm Art of Hosting đã mang lại một món quà cho chính họ để bản thân học cách host chính mình. Có người lại mang theo về những vỡ vạc về cách mình “học” nhận sự chăm sóc từ người khác. Có người thì mau mắn đem những thực hành nho nhỏ để tạo không gian cho người khác.

Sau vòng check-in, cả nhóm đã có thời gian ngồi bên nhau theo cặp để kể chuyện lâu hơn một chút: “Kể lại một khoảnh khắc đã kết nối mình với một điều ý nghĩa/quan trọng của bản thân trong qúa trình diễn ra Art of Hosting?”

Khi quay trở lại vòng tròn lớn, có những đau đáu được chia sẻ trong vòng tròn về ý định được mời gọi những ai quan tâm về vấn đề biến đổi khí hậu, được cùng san sẻ và nói với nhau về cách chúng ta có thể chung sống với thiên nhiên, cũng như chung sống với những biến đổi khắc nghiệt đang xảy ra từng ngày.

Có thêm một ý định khác về việc mong muốn được nghe và học hỏi về cách host bản thân khi đang ở cùng người khác. Làm sao có thể giữ và thực hành tinh thần Art of Hosting khi đang ở cùng một nhóm người, và khi cảm xúc của mình dễ bị tác động?

Cả nhóm đã quyết đinh nán lại thêm 15 phút để nghe được nhau trọn vẹn và cùng check-out với câu hỏi: “Mình gói điều gì mang về sau vòng tròn ngày hôm nay?”

Mọi người có thể tham khảo thu hoạch từ chị Trang trong ảnh đính kèm. Cảm ơn chị Trang đã hỗ trợ thu hoạch, và cảm ơn Sơn Hà đã đồng hành bảo hộ vững vàng cùng anh trong vòng tròn hôm đó.

-Nam Taro-

“It’s ok baby, it’s ok.” I Warren

“It’s ok baby, it’s ok.” I Warren

Written by Warren – Illustrated by Nam Taro

Bài viết này chưa có bản dịch tiếng Việt. Bạn có thể đóng góp bằng cách gửi vào artofhosting.vn@gmail.com.

On the last harvesting session during Art of Hosting Vietnam 2024, Phuong, one of the session host, invited us on a reflection journey on the past 4 days. As I was drunk in her intoxicating words of reflection, a bird outside the window starting singing.

“What are you calling out for bird? What’s your calling?”

I asked the bird in my mind.

At that instant, Narayan’s baby started crying.

“What are you crying for baby? What are you longing for?”

I asked the baby in my mind.

Then a new voice emerged in my mind:

“What about you, Warren? What is your inner child longing for? What are you crying out loud for?”

And I started crying. On the second day of AoH I written down if this is what the heavens feel like. The last time I had this feeling was during my childhood with a bunch of my neighborhood boys. So much innocence, and so carefree, filled with laughter, adventure and love. This is the second time in my life I gained back this experience. I longed for this feeling of connection for a long time.


I thought of the bird, the baby, and all the people around me. My job is to host them. At that moment, I suddenly remembered a neighbor who has been with me through all these years, through all the ups and downs. I have forgotten to host him. I remembered me. I have forgotten long ago how to host myself.


At that moment, I became self hosted. And then as I broke down in tears, I know the community is with me. And Archana’s arm came around my shoulder, holding me firmly, telling me: It’s ok baby, it’s ok.”

Quyền được mơ I Wendy

Quyền được mơ I Wendy

-bài viết bởi Wendy-

“Có cách nào để cho thành viên team tôi vừa phát huy tính tự chủ, sáng tạo, vừa gắn kết hơn không?”

Mỗi khi nhận được câu hỏi này, mình đều muốn chia sẻ về việc có thể bắt đầu từ quyền được mơ ước như thế nào.

🌿 Trong đợt Art of Hosting (AOH) vừa rồi, một trong những câu chuyện ấn tượng nhất mình nghe được là khi Trang (Steward của AOH VN) kể về một lần làm tư vấn cho tổ chức nọ, và đề xuất làm hoạt động Open Space, bác Giám đốc (Gđ) đã lo lắng là sẽ fail vì cho rằng nhân viên của mình chỉ quen làm những dự án đã có sẵn.

✨ Open Space là hoạt động mời gọi người tham gia đề xuất những ý tưởng/ câu hỏi (khi đó họ trở thành caller – người khởi xướng) và mở ra không gian thảo luận cho bất cứ ai muốn tham gia. Không quan trọng địa vị, năm kinh nghiệm… bất cứ ai đều có thể làm caller, và một Open Space có thể mở đến 10 cuộc thảo luận diễn ra cùng lúc (tùy theo số lượng team).

Bác GĐ còn dự phòng một số ý tưởng để chia sẻ, nếu không ai nghĩ ra cái gì, và nhóm Faci cũng đồng ý.

Nhưng thật bất ngờ, khi hoạt động Open Space được giới thiệu, các nhân viên đã rất hăm hở đi lên và viết các ý tưởng của mình, nhiều đến nỗi bác Gđ sợ hãi và muốn ngăn mọi người bớt lại. Bác sợ là ý tưởng mở ra nhưng không thực hiện được sẽ khiến mọi người nản chí.

Nhưng nhóm Faci và bác Gđ sau đó đã nhận ra vì sao mọi người khí thế như vậy, vì họ cần được mơ ước, và có quyền được mơ ước. Hàng ngày họ đã luôn phải làm các công việc được định sẵn, các dự án được rót xuống, và họ không có không gian, thời gian để được mơ mộng, cho đến thời điểm đó.

Cuối chương trình nhóm Faci đã ghi chép lại đầy đủ tất cả các ý tưởng để gửi lại team. Cũng không biết có thành thật hay không, nhưng trải nghiệm đó sẽ giúp mọi người có năng lượng, cảm xúc để tiếp tục mơ ước, và trở thành chất liệu, cảm hứng cho các dự án sau này.

🌿 Khi nghe Trang kể vậy mình cũng nhớ đến một lần tương tự, khi mình và đồng nghiệp cũng tư vấn cho một công ty, và muốn làm hoạt động Dream Board (dùng hình ảnh, từ ngữ thể hiện mong muốn của mình). Trước đó bọn mình cũng lo ngại không biết mọi người có hưởng ứng không, hay lại thấy việc đang quá nhiều rồi còn thời gian đâu mà mơ ước.

Nhưng không, ngay khi mình hướng dẫn mọi người, trong đó có câu hỏi “Nếu mọi thứ đều có thể thì team muốn làm gì?” thì các anh chị ngẩn ra một lúc, nhưng mắt sáng lên. Và mọi người lao vào làm DB ngay lập tức, tờ A1 không đủ còn phải lấy thêm giấy để làm.

✨ Năng lượng trong phòng tăng vọt, mà giờ nhìn lại mình càng hiểu đó là sức sống của việc được mơ ước, được “phóng sinh” những ý tưởng có vẻ điên rồ mà không bị triệt tiêu từ trong trứng nước, như trong bối cảnh làm việc hàng ngày gò bó.

🌿 Đối với nhóm làm về phát triển bản thân như mình thì việc trước khi bắt đầu dự án bọn mình đều ngồi với nhau và chia sẻ về dream đã là một nghi thức. Khi viết xuống, thật ra những điều đó cũng thể hiện được mục tiêu chương trình chứ không bị “em đi xa quá”, nhưng từ “dream” thực sự gợi mở và mang lại nhiều cảm hứng cho chúng mình để bắt tay vào làm việc, biến mọi ý tưởng thành hiện thực hơn!

🌿 Mình mong là trong những bối cảnh làm việc, đội nhóm khác nhau, mọi người vẫn được hỏi và dành thời gian để cùng nhau chia sẻ mơ ước mà mình cùng muốn đi tới. Điều này cũng thể hiện sự tin tưởng vào giá trị và năng lực hành động của mỗi người, cũng như khiến team hiểu và gần nhau hơn.

Hơn nữa, chẳng phải nhiều phát minh, sáng chế đã được khởi đầu từ một giấc mơ nào đó hay sao? (như câu chuyện của Steve Jobs).

🌿 Bài viết này cũng để tri ân bác Harrison Owen, cha đẻ của Open Space, mới qua đời hôm 16.03, đúng hôm bọn mình làm hoạt động này ở A0H. Cám ơn bác vì đã thiết kế một công cụ thú vị và mang lại giá trị cho việc xây dựng đội nhóm trong gần 45 năm qua 🙏

Chiêm nghiệm nối tiếp chiêm nghiệm

Chiêm nghiệm nối tiếp chiêm nghiệm

Điều gì sẽ làm trái tim mình rung lên khi nhìn lại?

Trong vòng tròn của phòng tiêu chuẩn (dorm) 118, các thành viên đã chủ động thực hành 4 nếp (gấp), kĩ thuật Neo giữ không gian thông qua việc lắng nghe và chia sẻ nhu cầu lúc 10:30 đêm sau khi tham gia buổi Ăn mừng (chỉ có mừng chớ hẻm có ăn (tiệc) nhưng vui phát rồ (nhất là đội thua trong cuộc chiến Tên ải tên ai).

Chúng mình chọn ngồi lại cùng nhau trong không gian bao chứa vì muốn học hỏi từ trải nghiệm tham dự vào nhiều workshop khác nhau. Và trên hết, tụi mình muốn là được hiện diện cùng nhau trong dòng chảy cảm xúc “ta thuộc về nhau” trỗi dậy mạnh mẽ.

Tụi mình cũng có những phút giây tranh luận (nảy lửa). Nhưng rồi bằng nguồn cảm hứng của việc thực hành vai trò Người chăm sóc, người nhận sự chăm sóc, Người tự chăm sóc và Cộng đồng tự chăm sóc nhau, rất nhiều tiếng chuông cũng như vùng cam và đỏ – trong xác lập ranh giới an toàn trong mối quan hệ), những điều cần nói và muốn nói đã được nói ra với sự để tâm, được lắng nghe với sự chú tâm.

World cafe, Open Space Technology, các workshops nhỏ với nhiều chủ đề thú vị đã để lại dấu ấn sâu sắc với một số thành viên. Khi trải nghiệm đó được đúc rút và chia sẻ, chúng giúp cho một số thành viên khác được nhìn lại hành trình của mình và nhờ đó, họ có khoảnh khắc loé sáng (đầy hứng khởi). Sau cuối, tụi mình cũng hoan hỉ đi ngủ lúc 11:45 và hứa hẹn ngày mai, lúc ăn bữa cơm trưa sau chót sẽ chụp tấm hình đủ 9 người.

Cơ mà, bức hình đủ 9 con giời từ 3 vùng miền đã không được tạo ra vì đứa nào cũng mải ăn và nói! =)) Kể cả lúc thực hành Ăn trong chú tâm 5 phút cũng chẳng có đứa nào dành một sợi dây thần kinh để nhớ vụ ảnh ọt. Có lẽ, não chỉ tập trung cầu cho chuông reo hết giờ.

Đã sắp một tuần trôi qua kể từ lúc ôm nhau theo kiểu Brazil (ít nhất 3 người khác nhau), nhưng lúc này các khung lý thuyết, những tinh thần được trao truyền rất khác từ các người giữ lửa của chương trình Nghệ thuật chủ trì và Thu hoạch những cuộc hội thoại có ý nghĩa mới bắt đầu chảy thật chậm rãi bên trong mình.

Khi nhìn sâu hơn vào Art of Hosting, mình nhìn thấy sự giao thoa của nhiều chương trình khác mà mình được tham gia, từ Community Collaboration (MCH), Arts For Good (SIF), Search Inside Yourself (SIYLI). Tất nhiên, sẽ có những lúc mình rên rỉ, vò đầu bức tai đúng kiểu khởi sinh phải đi qua xáo trộn! Nhưng vì AoH có thể thực hành chỉ với những người sống quanh tôi. Những câu hỏi tinh quái/ đầy quyền năng hay bậc đá Chaordic, hoặc Pro-action cafe… thực sự có thể tạo nên bước nhảy vọt từ việc dành 10-15 phút/ ngày để nghiền ngẫm, thực hành.

Mình cảm thấy vô cùng biết ơn sự dấn thân, cống hiến, nuôi dưỡng và trí tuệ của nhóm chủ trì và 3 vị giữ lửa cho AoH 2024. Nhờ có sự tận tâm, chu đáo trong nếp Người chăm sóc của chú/ cô/ anh/ chị/ em mà mình đã được khám phá trọn vẹn vẻ đẹp của Người được chăm sóc. Và dù mình tin, mọi người sẽ luôn tự thực hành vai trò Tự chăm sóc cũng như nâng đỡ để Cộng đồng tự chăm sóc nhau, mình cũng dành nhiều hơn một sợi dây thần kinh và 1/4 trái tim để quan sát và chăm sóc các thành viên trong nhóm chủ trì khi có thể.

 

(c): ảnh mình chụp trong phần thực hành Nature Walk với suy nghĩ “điều gì sẽ làm trái tim mình rung lên khi nhìn lại?”

-Ai Van-

“Alo, celebrate đi Chị ơi”

Trước AoH, tôi có đặt cho mình một câu hỏi “Liệu có cách nào để vận hành lớp với ít hơn sự có mặt của mình không?”

Trong những cuộc trò chuyện đầu tiên với học viên diễn ra hôm qua, sau một tuần hoàn toàn vắng mặt, tôi thực sự rất bất ngờ với những khác biệt của mọi người. Tôi nhìn thấy sự thoải mái của bạn nói về chủ đề mà tuần trước tôi còn thấy bạn chật vật và căng thẳng. Tôi nhìn thấy sự hào hứng của một người khác kể về “aha moment” khi nhìn thấy giá trị của việc lặp lại, và niềm tin vào việc luyện tập. Những thay đổi trong tư duy học rõ nét khi mọi người được tạo không gian cho việc tự học được thực hành.

Suốt những năm làm giáo viên, tôi bị mâu thuẫn trong cách mình vận hành lớp học. Ước mong lớn nhất của tôi là nhìn thấy học viên có thể tự bước đi, nhưng lại ép mình đóng vai trò là người cầm tay chỉ việc. Tôi thấy áp lực trong việc đẩy học viên theo đúng lộ trình được vạch ra từ đầu, khi rõ ràng mỗi người có cách tư duy, tốc độ, và phong cách học rất khác nhau. Tôi thấy bất an khi mình không ở đó, và lo sợ người học sẽ đi chậm lại nếu vắng mặt mình.

Sau AoH, câu hỏi tôi muốn đặt lại là “Làm sao để mời sự tự học trong mỗi học viên, mà mình sẽ đóng vai trò là người đồng hành, hơn là định nghĩa giáo viên mà tôi đang giữ?”

Đường đi hình như đã mở ra dù vẫn còn vài điều chưa chắc chắn. Nhưng đây sẽ là thực hành đầu tiên, tôi sẽ tập tin tưởng vào học viên, như cách mà bạn nhắc lại tối qua: “Chị sẽ tin tưởng vào tiến trình và người đồng hành cùng mình”

Đang muốn nhắn cho Chị là: “Alo, celebrate đi Chị ơi”, nhưng biết là Chị đang bận.


📸
Trời xinh, và Hân cũng vậy 😌

-Hân Phạm-

Chúc bà con thu hoạch hiệu quả!!!

Hôm bữa mình có tham gia một lớp tập huấn về facilitation ở cơ quan, bỗng nhớ ra mình muốn dông dài mấy dòng về Thu hoạch. Trong Cẩm nang Đồng hành của AoH2024 mô tả như sau:

“Cộng đồng Art of Hosting đã ứng dụng thuật ngữ “thu hoạch” để miêu tả quá trình thu thập hoặc lưu giữ lại đầu ra/kết quả của các cuộc trò chuyện được chủ trì. Phép ẩn dụ tự nhiên này đáp ứng được sự phức tạp mang tính hệ thống của nhiệm vụ phải thực hiện. Nghệ thuật chủ trì và nghệ thuật thu hoạch như hai nửa của một tổng thể, song hành với nhau trong một điệu vũ.

Thu hoạch không chỉ là ghi chép. Để hiểu được sự phức tạp của nghệ thuật này, chúng ta hãy sử dụng hình ảnh một cánh đồng trồng lúa. Cánh đồng đó có thể được thu hoạch như thế nào? Trước hết ta hình dung một người nông dân sử dụng máy móc để gặt lúa, đập lúa và tách lấy thóc. Người nông dân có thể lựa chọn dự trữ lúa ở dạng thóc hay xay xát thành gạo, lựa chọn bán ngay hoặc lưu kho để đợi bán giá tốt hơn.”
“Tập hợp những nguyên tắc thực hành có thể ứng dụng vào quá trình thiết kế chiến lược thu hoạch cho các tiến trình đồng kiến tạo được viết tắt là PLUME (lông vũ), bao gồm Participatory (Đồng kiến tạo), Learning (Hỗ trợ sự học), Useful (Hữu dụng), Multi-modal (Đa phương thức) và Emergent (Khởi sinh).”

Theo những nguyên tắc trên, khi thu hoạch lúa thì mình cần có sự cùng-tham-gia của nhiều người, trong gia đình và trong cộng đồng. Ngày trước (mà có khi cả bây giờ), bà con vẫn còn đi cấy đổi công cho nhau, ấy là biểu hiện của sự hợp tác. Đồng-kiến-tạo còn thể hiện ở chỗ hộ gia đình, hợp tác xã, hay một cộng đồng có thể cùng nhau thảo luận để xem mình nên bán lúa/thóc cho ai, bán giá bao nhiêu, thay vì các nỗ lực cá nhân riêng lẻ để rồi bị ép giá.

Hỗ trợ sự học thì cũng rất quan trọng với thu hoạch cây trồng. Trong quá trình thu hoạch, người nông dân, các nhà khoa học, khuyến nông, quản lý đều có thể rút kinh nghiệm khi đón nhận thành quả. “Ồ, vụ này bón ít phân đạm đi, mà thu về cũng tốt lắm đó nha anh Tám” là một trong những câu mà mình thường nghe thấy trên đồng lúa chín. Hay “Vụ sau chắc tui thử áp dụng quy trình như nhà bác Năm coi, nghe đâu bán được giá cao hơn đó?” cũng là một ví dụ khá điển hình.

Hữu dụng thì đương nhiên rồi. Thu hoạch gạo để ăn, để bán, thu hoạch rơm để tái sử dụng sản xuất nấm rơm, làm nhiên liệu. Bán tươi thì cứ cắt rồi để lên bờ, thương lái tới tận ruộng mà mua. Còn mang về nhà trữ thì nhớ đóng vào bao cho tiện vận chuyển. Hữu dụng cũng nên đi cùng với hiệu suất.

Đa phương thức cũng khá rõ. Thu hoạch bằng các biện pháp thủ công, bằng liềm bằng hái. Hay thu hoạch bằng những thiết bị cơ giới hóa hiện đại, thậm chí được điều khiển hoàn toàn bằng AI. Quan trọng là chọn được công cụ hay phương thức phù hợp nhất với người tham gia.

 

“Cuối cùng, chúng ta cần lưu ý rằng trong thực hành đồng-kiến-tạo, thu hoạch cũng là một tiến trình có tính khởi sinh. Ngay cả khi có hình dung rõ ràng về cách mình sẽ thu hoạch và lưu giữ những bài học, góc nhìn, hành động và dữ liệu từ một tiến trình, chúng ta vẫn cần cho phép sự trỗi dậy của những nội dung có tính khởi sinh.”

Thu hoạch lúa xong không có nghĩa là dừng ở đó. Nếu bán được giá, chủ đề tiếp theo mà bà con hay nghĩ tới là sẽ chi tiêu ra sao với phần thu nhập vừa tạo ra, cho thằng cu đi học, hay mua cái xe Honda mới. Đơn giản nhất, với những cộng đồng vẫn còn truyền thống lưu giữ giống, những hạt giống tốt nhất sẽ được giữ lại, để tiếp tục khởi sinh ra một vụ mùa mới, cùng nhau.

Photo credit: Chris Corrigan

-Trung Slim-

Take care of yourself, Take care of this community

Gần 1 tuần sau khi kết thúc Art of Hosting Training Việt Nam lần thứ 5, thứ còn đọng lại trong mình nhiều nhất là những khoảnh khắc mình được làm việc cùng nhau và được sống cùng nhau.

Bức ảnh mô tả điều này rõ nhất trong mình. Trong cùng một không gian cộng đồng, mỗi người đều được “là mình” theo cách của riêng họ. Và mỗi người được chọn để làm điều họ cảm thấy ý nghĩa nhất vào lúc đó.

Có những con người đang hân hoan ngồi lại hòa ca đầy cảm xúc, có những con người đang làm nốt công việc cần làm để chuẩn bị cho ngày tiếp theo, có những con người sau khi tàn tiệc thì đã đi nghỉ sớm.

Trong một cộng đồng, bạn học cách để chăm sóc cho bản thân bạn và hiểu rõ bản thân cần gì vào lúc này. Bạn cũng học cách để hiểu và tôn trọng nhu cầu của những người xung quanh. Vẻ đẹp của sự tự tổ chức (self-organization) là khi chẳng có ai vẽ ra cho ai chúng ta “phải” làm gì, từ việc “hiểu” và “tôn trọng”, mỗi cá nhân chọn để ở vị trí phù hợp với họ nhất.

Ở chính vị trí đó, họ được chăm sóc và họ cũng sẵn lòng chăm sóc người khác.

Vì thế, dù cho hoạt động là gì trong bức tranh này, điều mình cảm thấy là niềm vui và sự nhẹ nhõm. Mình được “chăm sóc” bởi tiếng hát của mọi người, và thấy vui vì mọi người đang tận hưởng những khoảnh khắc cùng nhau đó. Còn mình và một số thành viên khác cũng đang tận hưởng cảm giác hoàn thiện một công việc, thấy tự hào vì từng mảnh ghép đã được đóng góp bởi các thành viên đang gắn kết thành một bức tranh tổng thể.

Và ở giữa bọn mình, có những người sẵn sàng chạy ra để giúp gắn một bức vẽ lên cao, có người đi loanh quanh ở cả hai bên vừa tận hưởng chút cồn vừa khúc khích cười với những câu bông đùa.

Đến tận bây giờ, mình vẫn luôn cảm thấy không gian cộng đồng này rất siêu thực: Vì ở đó, mình được thực hành “là mình” một cách trọn vẹn nhất, rũ bỏ áp lực mình “phải” làm gì đó vì mọi người đang làm vậy, và cho mình được ở nơi mình muốn ở nhất.

Nơi đó, mình thuộc về mình, trong lòng cộng đồng.

-Nam Taro-